Bình chọn bài viết này | Rate this page

Tất cả chúng ta đều biết rằng công việc điều dưỡng chưa bao giờ là dễ dàng: những giờ học miệt mài, những buổi thực hành lâm sàng dài đằng đẵng, và khi đã bắt đầu làm việc tại bệnh viện, thậm chí chẳng có lấy thời gian để ăn uống.

Hôm đó, mắt tôi bắt đầu hoa đi, tay chân run rẩy, cơ thể lạnh ngắt, mồ hôi vã ra trên trán, đôi chân yếu đến mức không còn đứng vững, và tim thì đập liên hồi. Điều tiếp theo mà tôi nhớ được là khi mở mắt ra, tôi đang nằm trên sàn nhà của bệnh viện và xung quanh là các đồng nghiệp của mình. Vâng, tôi đã ngất xỉu vì không có thời gian ăn uống. Đó là lần đầu tiên tôi tự hỏi liệu mình có nên tiếp tục kiên trì với con đường làm điều dưỡng hay không. Tuy nhiên, một trải nghiệm sau đó đã làm thay đổi tôi sâu sắc.

bệnh viện
Buổi tham quan đến các bệnh viện tại Việt Nam của Anita cùng mọi người

Khi ấy, có một bệnh nhân đang phải chịu đựng những cơn đau dữ dội trong bệnh viện do ung thư tuyến tụy. Cô ấy chán ăn, sụt cân nghiêm trọng và yếu đến mức có thể thấy rõ những gồ xương hằn lên dưới da. Con gái của cô chỉ mới đang học trung học phổ thông, nhưng đã phải gánh vác trách nhiệm chăm sóc người mẹ của mình.

Tôi đã chứng kiến họ trằn trọc kiệt sức qua những đêm dài, nhìn thấy nỗi sợ hãi bao trùm khi họ ngồi chờ đợi bên ngoài phòng phẫu thuật. Có những ngày người bệnh muốn bỏ cuộc vì bị rụng tóc, phát ban trên da cùng hàng loạt tác dụng phụ và gánh nặng tâm lý nặng nề. Là một điều dưỡng của hệ thống y tế, tôi đã dành thời gian sau giờ làm việc chỉ để lắng nghe, động viên và đồng hành cùng người bệnh cũng như gia đình họ vượt qua những thời khắc khó khăn đó.

Dần dần, người bệnh đã bắt đầu tìm lại được hy vọng và hoàn thành liệu trình điều trị. Cô ấy đã cảm ơn tôi vì đã trò chuyện và lắng nghe cô. Tôi nhận ra rằng điều dưỡng không chỉ đơn thuần là cho uống thuốc hay thực hiện các thủ thuật y tế. Đôi khi, chỉ cần sự kiên nhẫn, việc lắng nghe và đồng hành cùng họ cũng có thể giúp họ vượt qua những ngày tháng tăm tối nhất, tiếp thêm sức mạnh để họ vững vàng chiến đấu trong những ngày tháng nằm trong bệnh viện.

Tôi cảm thấy vô cùng tự hào và nhận ra những giờ làm thêm căng thẳng đó thật xứng đáng. Tôi tin rằng đó chính là sức mạnh của ngành điều dưỡng, và tôi hy vọng hành trình của mình sẽ mở rộng ra xa hơn những bức tường bệnh viện.Tôi tin rằng chăm sóc sức khỏe không chỉ dừng lại ở việc chữa bệnh. Đó còn là việc phòng ngừa bệnh tật và trao quyền cho cộng đồng. Chính vì vậy, tôi đã chủ động tham gia các hoạt động sức khỏe cộng đồng, giáo dục và huấn luyện sơ cấp cứu. Hơn nữa, chính hành trình ấy đã đưa tôi đến với chương trình giao lưu quốc tế tại Việt Nam.

Mới chỉ vài tuần trước, tôi đến Thành phố Hồ Chí Minh với một chiếc vali, một cuốn sổ tay và vô số câu hỏi trong đầu.Tôi đến đây không phải chỉ để quan sát, đến bệnh viện hay tham dự các cuộc họp đơn thuần. Mục tiêu của chuyến đi là khám phá thêm nhiều khả năng mới. Quan trọng hơn, tôi mong muốn hiểu cách chăm sóc sức khỏe được nhìn nhận qua các góc độ văn hóa khác nhau. Đồng thời, tôi hy vọng được chứng kiến cách các cộng đồng nâng cao sức khỏe, cách chính sách được chuyển hóa thành hành động thực tế và cách những con người đến từ các nền tảng khác nhau cùng chung tay cải thiện cuộc sống.

Trong chuyến đi này, tôi đã đến thăm các trường đại học, cơ sở y tế, trung tâm sức khỏe cộng đồng và các tổ chức địa phương; mỗi chuyến ghé thăm đều mang lại cho tôi những bài học mới. Tôi đã tham gia một buổi đào tạo về Hồi sức cấp cứu cơ bản. Nhìn quanh phòng học, tôi nhận ra một điều vô cùng mạnh mẽ: những người đang học CPR (Hồi sức tim phổi) có thể là giáo viên, nhân viên ngành dịch vụ – nhà hàng – khách sạn, hay giáo viên dạy yoga – họ đơn giản là những người muốn bản thân sẵn sàng trước tình huống khẩn cấp.

Vào khoảnh khắc đó, tôi nhận ra rằng việc cứu sống một mạng người không phải lúc nào cũng bắt đầu trong bệnh viện, mà đôi khi nó bắt đầu ngay tại một lớp học. Giáo dục sức khỏe không chỉ dừng lại ở việc cung cấp thông tin, mà còn tiếp thêm sự tự tin và lòng dũng cảm để mỗi người sẵn sàng bước tới hành động thay vì đứng lùi lại khi có ai đó đột ngột gục ngã; chính điều đó biến những người chứng kiến xung quanh thành những người cứu sống mạng người. Đó là lý do tại sao việc nâng cao năng lực hiểu biết về sức khỏe lại quan trọng đến vậy.

Hành trình này đã dạy cho tôi nhiều điều hơn cả mong đợi. Tôi không chỉ tìm hiểu về môi trường bệnh viện hay hệ thống y tế Việt Nam, mà còn nhận ra rằng dù ngôn ngữ, văn hóa hay chính sách y tế của chúng ta có khác nhau, mục đích cuối cùng của chúng ta vẫn luôn giống nhau: bảo vệ sự sống con người.

Khi trở về Đài Loan, tôi không chỉ mang theo những bức ảnh hay món quà lưu niệm, mà sẽ mang theo một góc nhìn mới cùng niềm tin mạnh mẽ rằng chăm sóc sức khỏe là không có biên giới. Bởi lẽ, mỗi bài học đều có thể trao quyền cho cộng đồng, và mỗi người được chúng ta trang bị kiến thức hôm nay hoàn toàn có thể trở thành người cứu sống một mạng người vào ngày mai.